Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

NHỚ BÁC BÀNH THÔNG

1 giây trước  di

NHỚ BÁC BÀNH THÔNG
Nghệ Sĩ Bành Thông Chủ tịch CLB thơ Việt Nam người có tâm huyết và công lao to lớn trong việc xây dựng phong trào thơ ca quần chúng rộng khắp cả nước với trên10 ngàn hội viên, góp phần to lớn vào đời sống tinh thần của nhân dân và góp phần đồng thuận xã hội.Kinh phí hoàn toàn do Chủ tịch CLB thơ Việt Nam Nghệ sỹ: Bành thông vận động xã hội hóa. Để tưởng nhớ công lao to lớn của Nghệ sỹ Bành Thông đối với phong trào thơ quần chúng, MỜI CÁC BẠN  CÙNG HỌA BÀI THƠ "VĨNH BIỆT NGHỆ SĨ BÀNH THÔNG ", thay nén tâm nhang  kính viếng bác Bành Thông. Trân trọng cám ơn.
BÀI XƯỚNG MỜI HOẠ.
VĨNH BIỆT NGHỆ SỸ BÀNH THÔNG.
Ngô Thái.
Nghệ sỹ Bành thông khuất nẻo rồi
Gần xa bạn hữu lệ tuôn rơi
Trí tài nét bút lưu trần thế
Tâm sáng vần thơ dệt mộng đời
Lực cạn tinh thần không mệt mỏi
Tàn hơi nghĩa trọng chẳng nguôi vơi
Thi ca phát triển tầm cao rộng
Tên tuổi - Công lao mãi rạng ngời.. !
N.T
____________________________
1-Bài Hoạ: Thanh Thống,
HỌA: Y ĐỀ
(Điệp từ bát láy)
Ngậm ngùi bác hỡi mãi xa rồi !
Xám xịt bầu trời nhuốm lệ rơi
Vương vấn vần thơ hương lộng cõi
Ngọt ngào ý bút ngát thơm đời
Luyến lưu bằng hữu dù hơi cạn
Thắm thiết tri âm dẫu lực vơi
Minh mẫn Bành Thông hồn nghệ sỹ
Lâng lâng tên tuổi sáng tươi ngời !
( Thanh Thống)
______________________
2-Bài hoạ: Hoa Cau
Họa: Y ĐỀ NGUYÊN VẬN
Hoa Cau
Bành Thông anh cả đã đi rồi
Để lại trang thơ đẫm lệ rơi
Dốc sức trao tình đường khắp nẻo
Dồn tâm gửi tứ mãi muôn đời
Ngày cùng bệnh trọng lòng đâu nản
Tháng tận sức tàn dạ chẳng vơi
Giới vĩnh hằng âm dương tiễn biệt
Hồn thơ anh mãi mãi rạng ngời
H.C.
___________________________
3-Bài hoạ: Phạm Huy Thông.
VĨNH BIỆT ÔNG.
Phạm Huy Thông
Nhẹ gót trời Tây khuất bóng rồi
Đau lòng sót dạ lệ sầu rơi
Vần thơ bác học lưu trần tục
Trí tuệ uyên thâm để lại đời
Vãn biết sinh ly tình vẫn đọng
Càng hay tử biệt lệ tuôn rơi
Bành Thông chiếc thẻ còn tươi rói*
Chủ tịch têm Anh mãi sáng ngời
_____________________________.
* Tôi vẫn còn chiếc thẻ Hội viên do Ông
Bài họa của Thanh Nguyên.
4-TÌNH TRONG ĐI CẢO
Thanh Nguyên.
Bành Thông tin đến anh đi rồi
Khuất bóng trần gian trào lệ rơi.
Anh cả dắt dìu lòng rộng mở.
Đàn em hưng phấn dệt thơ đời.
Tâm đồng rạng rỡ lưu muôn thuở.
Trí sáng gương soi nhớ chẳng vơi.
Tây trúc tâm hương nơi cõi phật.
Tình trong di cảo mãi ngời ngời
9/5/2016
_______________________
5- Bài Hoạ: Dương Viết Đính
VĨNH BIỆT ÔNG
Dương Viết Dinh
Thôi thế từ nay vĩnh biệt rồi
Bạn bè đau xót lệ sầu rơi
Khơi nguồn thơ phú vui muôn ngả
Nâng khúc đàn ca đẹp cuộc đời
Nam bắc ngược xuôi chân chẳng mỏi
Tình người chia sẻ nghĩa không vơi
Tận tâm tận lực xây nền móng
Tên tuổi đài Thơ mãi rạng ngời
D.V.Đ.
___________________________
6-Bài Hoạ: Đinh Dzuy Đang
NHỚ BÁC BÀNH THÔNG
Dinh Dzuy Dang Dang
(Họa nguyên vận)
Bành Thông chủ tịch đã xa rồi
Thương tiếc hội viên mắt lệ rơi
Gắng sức dựng xây Câu Lạc bộ
Toàn tâm vun đắp hiến cho đời
Đến nay hơn vạn người tham dự
Chắc sẽ còn nhiều mãi chẳng vơi
Nhắc đến công lao người cống hiến
Tên ông sẽ mãi mãi còn ngời
DIZIKIMI
7-Bài họa Bichyen Nguyên
Y ĐỀ (Nguyên vận)
Trời nghiêng cánh Nhạn xoã bay rồi
Khuất nẻo chia lìa đẫm lệ rơi
Để ngỏ tình thân tràn chén hận
Lòng chan bạn hữu chuốc duyên đời
Thơ văn hữu ái ghi hồn biệt
Nhạc phách thi đường gửi cõi vơi
Mãn tuổi còn vui lời ý đẹp
Bành Thông sáng rực tỏ sen ngời
Bichyen Nguyên-Đà Nẵng.
________________________
Bài hoạ: Xuân Lộc - Hà Nội.
8-VĨNH BIỆT NGƯỜI
Xuần Lộc-HN
Một tâm hồn lớn đã xa rồi
Tử biệt sinh ly khiến lệ rơi
Say với Đường thi tình chửa cạn
Mê cùng Lục bát nghĩa khôn vơi
Cả đời cống hiến- tâm trong sáng
Trọn kiếp xả thân- trí sáng ngời
Thanh thản ra về miền Cực Lạc
Tấm gương trong sáng gửi cho đời!
(Xuân Lộc- Hà Nội).
_____________________________
9-Bài hoạ: Nguyễn Minh Tuấn
TIẾNG THƠM CÒN MÃI.
Nguyễn Minh Tuấn.
Dạo bước vân du cõi phật rồi
Ngăn dòng lệ tủi chực chầu rơi
Trần gian vẫy bút lưu ngàn chữ
Thế sự vung tay giúp vạn đời
Để lại bao niềm thương tiếc lớn
Mang đi lắm nỗi chứa sầu vơi
Con đường khó nhọc đâu e ngại
Tên tuổi Bành Thông rực rỡ ngời.
9/5/2016-NMT.



CHÁU NỘI BÁC BÀNH THÔNG


VỢ VÀ CHÁU NỘI

CHÁU NỘI VÀ CON DÂU 

BÀNH THÔNG & DIZIKIMI Ở CƠ QUAN CLB 


CHỦ TỊCH  BÀNH THÔNG GẮN HUY HIỆU 
CLB THƠ CHO DIZIKIMI
BÀNH THÔNG & DIZIKIMI 
DIZIKIMI & CHÁU NỘI CỦA BÀNH THÔNG
BÀNH THÔNG & DIZIKIMI 
Ở HỘI THƠ LỤC BÁT



DIZIKIMI & BANH THÔNG  
TRONG QUÁN CÀ PHÊ Ở VIÊT TRÌ

DIZIKIMI & BÀNH THÔNG 

TRONG HỘI THƠ LỤC BÁT

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

THĂM GIA ĐÌNH VIEN NGUYỆT ÁI (1)














TRÒ CHUYỆN VỚI VIÊN NGUYỆT ÁI NHÂN ĐỌC GHI CHÚ CỦA EM
Một ngày bình thường tôi đến thăm em
Thiên thần nhỏ có tên Viên Nguyệt Ái
Nghe và chứng kiến những gì em đã trải
Không đến tận nơi không hình dung nổi được đâu
Một cô gái mới hơn ba chục tuổi đầu
Mà nằm liệt giường hai mươi năm có lẻ
Những tưởng em chôn vùi tuổi trẻ
Trong đau thương, trong bệnh tật hiểm nghèo
Trong gia đình có hoàn cảnh gieo neo
Vậy mà em kiên cường vượt lên số phận
Càng khó khăn em càng thêm phấn chấn
Tìm cho mình con đường sống theo em
Viết truyện,làm thơ rồi lại muốn làm thêm
Những điều theo khả năng mình có hạn
Và em thấy cuộc đời không đáng chán
Khi nhìn đời bằng con mắt tươi xanh
Những thành quả đầu tiên là những trái ngọt lành
Tập thơ đầu tay rồi những tập thơ sau ra đời lần lượt
Mọi người dõi theo em những chặng đường em vượt
Động viên em và nâng bước em đi
Em luôn tự hào, không chút tự ti
Thân thể nhỏ nhoi nhưng nghị lực vô cùng mãnh liệt
Sức mạnh của em là tình yêu tha thiết
Với con người và với cuộc đời này
Mọi người quanh em nối rộng vòng tay
Ôm em bằng cả tình thương và trái tim nồng ấm
Em đã cảm nhận được và em đã thấm
Em viết tâm thư bày tỏ lòng mình và trân trọng cảm ơn
Có lời nào còn đẹp đẽ hơn
Ý nghĩa hơn cả những dòng thơ em viết ?
So với bạn bè trang lứa em chịu bao thua thiệt
Song em hơn hẳn họ em có biết bao bạn bè
Nhiều người than nghèo (tôi đã từng nghe)
Nhưng theo tôi mọi người đều giàu cả
Cái giàu thứ nhất: là giàu tiền tài, của cải nhưng phải là mồ hôi làm ra mới có giá
Giàu bằng lọc lừa, chụp giật đều là của "phù vân"
Nếu giàu như thế ta sẽ không cần
Cái giàu thứ hai: là giàu tình cảm
Nhưng tình cảm phải thủy chung và chân thành trong sáng
Thì cái giàu này mới đáng trọng, đáng yêu
Em và chúng tôi tuy của cải không nhiều
Nhưng ta giàu mà giàu không thể tả
Là những gì ta làm cho nhau (ta không hề nói quá)
Đó là cái giàu thứ ba: giàu có tâm hồn
Khi con tim rung lên không hề có dại khôn
Bao trăn trở, ngẫm suy,chắt lọc rồi mới viết
Để những những câu thơ vang lên da diết
Bởi mỗi dòng đều chảy theo tim
Thành những lời ca, nốt nhạc, tiếng chim
Làm cuộc đời này càng thêm tươi đẹp
Bài thơ viết hôm nay tôi chưa muốn khép
Đọc đi em và viết tiếp đi em
................................................................
DIZIKIMI
............................................
MỘT VÀI HÌNH ẢNH CÙNG VIÊN NGUYỆT ÁI
https://youtu.be/YQfE3sb5tWI


Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

THÁC TÌNH



Thác Tác Tình còn có tên gọi khác là thác Tắc 

Tình hay theo cách gọi thân thương của người dân

nơi đây là thác Tình. Đây là một trong những địa

điểm du lịch hấp dẫn và thu hút được đông đảo

du khách trong và ngoài tỉnh đến chiêm ngưỡng.

Nằm trên địa phận xã Bình Lư thuộc huyện Tam 

Đường- thác Tình nằm giữa một vùng núi non 

trùng điệp, nhìn từ xa thác giống như một dải lụa

mềm mại đang thả mình trong không gian bao la 

của núi rừng hùng vĩ. Không biết từ khi nào cuộc

sống của người Dao và cư dân địa phương đã gắn

bó chặt chẽ với thác Tình, nguồn nước trong mát

vẫn hối hả chảy ngày đêm của thác chính là tư

liệu cho quá trình sản xuất nông nghiệp và sinh 

hoạt của bà con nơi đây. Thác Tác Tình đẹp là 

vậy nhưng ít ai biết được rằng đằng sau vẻ đẹp mê

hồn ấy là một câu chuyện tình hết sức u buồn.
Truyện kể lại rằng: Xưa kia, từ lâu lắm rồi không 

ai còn nhớ vào thời gian nào, tại một bản người

dân tộc Dao dưới chân thác có một nàng Lở Lan 

xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng được ví như những đoá 

Lan rừng - đẹp và ngào ngạt hương thơm. Nàng 

đem lòng yêu một chàng trai trong bản, cả hai

thương nhau và quấn quýt như con hươu, con nai

trên rừng bên nhau sớm tối. Nhưng hạnh phúc 

không được bao lâu thì tai hoạ đã ập xuống đầu

hai người, tình yêu của họ đã gặp muôn vàn trắc 

trở, trông gai vì bị kẻ gian âm mưu hãm hại chia

cách, không thể nên duyên chồng vợ. Để giữ trọn

tình yêu thuỷ chung của mình và lời thề ước giữa

hai người, nàng Lở Lan đã trẫm mình xuống dòng

thác. Cảm phục trước hành động của cô gái trẻ,

người dân nơi đây đã đặt tên cho ngọn thác là 

thác Tác Tình để tưởng nhớ đến cô cùng với mong

ước tác hợp cho chuyện tình của hai người.

Với tên thác đầy ý nghĩa, cảnh sắc thiên nhiên 

hoang sơ của núi rừng Tây Bắc và câu chuyện 

tình mãnh liệt, thuỷ chung của đôi trai gái đã tạo 

nên một ngọn thác vừa mang vẻ đẹp quyến rũ lại

vừa huyền bí làm say đắm lòng người. Trải qua

bao thăng trầm của thời gian, biến cố của lịch sử

thác Tình vẫn giữ được những nét đẹp nguyên sơ, 

hùng vĩ. Thu hút sự quan tâm của nhiều đối tượng

du khách thăm quan, để rồi khi đã đặt chân đến

nơi đây ai ai cũng đọng lại những ấn tượng không

thể phai mờ về thác Tình – ngọn thác của tình 

yêu.




THÁC TÌNH


Thác này tên gọi mấy ai  hay !


"Tác hợp"  hay là "bế tắc" đây ?

Cho dẫu thế nào nghe cũng xót: 

Mối tình oan khuất mãi đến nay



Ưu ái ta nên gọi Thác Tình

Dù tình chẳng vẹn vẫn tươi xanh

Ngợi ca một mối tình chung thủy

Mong ước về sau vạn sự lành


DIZIKIMI




THÁC TÌNH

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

ĐỐI THOẠI

ĐỐI THOẠI 24 VỚI ĐHM

Hồ Xuân Hương viết TỰ TÌNH 1 ,TỰ TÌNH 2

Nhiều người thích song ai cũng xót xa cho thân

 phận đàn bà

Hồ Quỳnh Hương nức nở "TÔI ĐI TÌM TÔI "

trong một bài ca

Trần Hùng John viết " John đi tìm Hùng" trong tự

 truyện để trở về cội nguồn và khẳng định mình có

 thật

Các tác giả thành danh viết HỒI KÝ và đã in

 thành sách

Và còn nhiều người khác viết về  mình mỗi người

 một cách

Em viết về mình với bao bộc bạch

Cả về tình riêng tư và thế thái nhân tình

Rồi em kết luận là:


"Mình đi tìm mình và chỉ yêu mình"

Nói thế phải chăng em ích kỷ ?

Có mâu thuẫn gì không khi em không chỉ

Yêu mình thôi hay yêu rất nhiều người

Yêu mẹ cha., bè bạn , cuộc đời
 ....
Yêu phố phường , Hồ Gươm ,Hồ Tây nơi em sinh

 ra và khôn lớn

Yêu tiếng mèo gào tìm đực trong đêm ghê rợn

Yêu đường Cổ Ngư có lá me bay

Tạm kể thế thôi thấy rằng em yêu rất đắm say

Cả con người ,cả thiên nhiên và nhất là THƠ nên

 em "lên đồng" để viết dài như thế?

ĐỐI THOẠI với em tôi nói luôn một thể

"Vú chũm cau nhu nhú" em kể đã đôi lần

Chứng tỏ em rất yêu cái thanh tân ?

Giờ em tuổi  'NHI BẤT HOẶC "em vẫn

 thanh tân như thế

Mọi yêu em và mong em mãi trẻ

Cuộc đời đâu phải "mãi là những cuộc ra đi"!

Bài thơ vừa vui vừa buồn nhưng không có vẻ 


 lụy bi

Em không nghe câu :CÁO CHẾT BA NĂM

 QUAY ĐÂU VỀ NÚI"?

Cuộc đời ngọt ngào hay dẫu  đắng cay buồn tủi

Đâu phải là ảo vọng hay cái bóng đâu em?

Khi em tin vào cuộc đời và có một trái tim

Có nghĩa em mãi còn yêu  sẽ còn tất cả

Dù có lúc em "vội vã trở về và ra đi vội vã"

Tôi tin cuối cùng  em sẽ mãi mãi trở về

DIZIKIMI
TỰ TÌNH
Đôi khi không dám mở Email
Chỉ sợ những dòng chữ như mảnh thủy tinh vỡ găm vào da thịt
Đôi khi sợ cả nắng ban mai
Nó sẽ tan khi đối mặt với cuộc sống muôn ngàn tia nắng quái
Như đứa ăn trộm ngó trước ngó sau cứ lần chần trên đường vào tình ái
Vũng bùn vết chân trâu dẫm lên lưu lạc bên thưở ruộng chẳng be bờ
Những phút thờ ơ
Tôi cứ mong sao mình biến thành con cào cào có mấy tầng áo đỏ áo xanh
Nhẩy tanh tách trên những mu lá mùa xuân đang tửng tưng nẩy lộc
Có bao giờ muốn mình thành vợ
Khi lối hôn phu dài đến lê thê
Trong tấm thân khả ái đã lên tràn men rượu
Tự dưng thích hoa cô dâu
Có bao giờ muốn toan tính mai sau
Dù thế nào không thèm cả lời trách móc
Chỉ thấy lòng trong veo như ngọc
Hoá giá băng tê buốt đến kinh hồn
Có những cuộc tình mà cứ bảo dại khôn
Hứa rất nhiều mà làm gì cơ chứ
Đã cho qua tay bao nhiêu mối tình mà người ta tạm gọi là như thế
Chẳng phải là Tình
Chỉ là bóng nắng thôi
Có những ngày muốn ngắm hoàng hôn rơi
Lặng lẽ bóng mình trổ dài như cành cây xiên qua vai áo
Cơ cực muốn gối tay anh cận kề độ lượng
Cho khốn khổ qua luôn
Chiều vương tay đông cũng thấm đẫm buồn
Cơn khát trong thân lại trỗi lên bao thèm muốn
Có ai quanh đây không mà chợt gập mình muốn được trở thành con mèo hoang chịu đực
Để đêm sau lại thản nhiên gào
Tình lúc lên như cơn sóng ngún trào
Là ước vọng hay là tia nắng hớt
Dại cũng như khôn đời cười bỡn cợt
Chẳng khác chi bát đĩa rưng rức xô nhau
Ngày ấy chúng mình chơi cùng như chai lọ xếp chung
Căn bếp tí tách những con tôm bé tí
Má em đỏ men trái bồ quân
Tự nhiên anh cười
Cười như ngày muời bảy
Ngày ấy chúng mình vẽ trên giấy cho nhau cành hoa hồng to như chiếc phản
Dặn mang về làm chiếu rải thay khăn
Những chiếc hôn tham lam như thuồng luồng gặp nước
Lạ ghê thời nay sao lại có đôi tình nhân yêu nhau đến như thế bao giờ
Cuộc chơi bày vẽ chẳng khác những quân cờ
Đôi khi thiếu một nước không chịu lùi một bước
Lẽ đời nhiều lúc mong thắng nhau bằng được
Để cuối cùng những ô trống tơ hơ
Thừa những giấc mơ chứ có thiếu gì đâu
Lắm khi bội thực bao nhiêu lần chăn gối
Cho là được hay cho là tội
Để lòng vòng cứ ngỡ tiếng tri âm
Thôi thì về với toan tính âm thầm
Làm quái gì với diều với sáo
Buộc dây nhau chịt chằng cứng quèo như rô bốt
Lật đật quay đi lẩn thẩn lại trở về
Về với sông Hồng đầy sắc cỏ pha lê
Những đêm xem đoàn xiếc có chú hề tóc nhuộm màu đỏ ké
Phố Huế, Hàng Đào, hàng Lược… rộn ràng hơn ngày tết
Qua đường Cổ Ngư đan tóc lá me bay
Về với Hồ Gươm xanh mướt màu thời gian
Về Tràng Tiền ăn kem dừa, sữa, cốm
Về với Hồ Tây ngày ta nhảy xuống bơi chưa kịp mang nịt ngực
Và thanh trần
Nhu nhú những đam mê
Đời người ta vẫn mãi là cuộc ra đi
Tìm chính mình là đi tìm cái bóng
Nắm bao nhiêu tay người trong ảo vọng
Để cuối cùng yêu mỗi một mình thôi
Tạm xa nước Đức, My 16.02.2016